BÀi NỔI BẬTBÓNG ĐÁ ANHBÓNG ĐÁ TBN

Ramos – Van Dijk: Công bằng chỉ nằm ở trái tim kẻ sáng suốt

Những ai yêu mến Sergio Ramos đã và đang phẫn nộ về khái niệm “công bằng” sau khi chứng kiến Van Dijk đoạt danh hiệu UEFA Men’s Player. Họ tự hỏi 3 mùa đoạt danh hiệu Champions League liên tiếp, sao tên Ramos lại không được vang lên ở những buổi trao giải ấy. Họ tự hỏi, cái “công bằng” của UEFA ở đâu? Nhưng không, đừng hỏi cũng đừng tìm khi công bằng ấy vốn dĩ đã hiện hữu trong trái tim kẻ sáng suốt. Chẳng qua chúng ta chưa nhìn nhận ra đấy thôi!

Van Dijk và may mắn của kẻ hay
Khi Van Dijk đoạt danh hiệu UEFA Men’s Player, trên fanpage của Bleacher Report Football có xuất hiện tấm ảnh châm biếm với nội dung một người đang đọc quyển sách có tựa đề tạm dịch “Bước tiếp theo trong chặng đường sự nghiệp của Ronaldo và Messi”, trên đầu có ánh sáng vàng chói lọi soi xuống. Bên cạnh, hình ảnh Van Dijk ôm chặt danh hiệu UEFA Men’s Player với nét mặt hí hửng như đứa trẻ được mẹ cho kẹo. Chỉ khác, bóng tối vây quanh Van Dijk khi không một chút hào quang nào tô điểm vẻ óng ánh danh hiệu UEFA Men’s Player, hay sự xuất sắc trung vệ người Hà Lan. Bạn hiểu gì về ý nghĩa tấm ảnh đó? Đa chiều và đa nghĩa. Van Dijk xứng đáng với UEFA Men’s Player, nhưng không đủ tạo làng sóng dư luận kéo hẳn mọi người chỉ tập trung xoáy sâu bàn tán về những gì năm qua cầu thủ Liverpool đạt được. Van Dijk xứng đáng, không có nghĩa đủ che lấp đi tất cả mọi điều Cristiano Ronaldo và Lionel Messi làm trong 15 năm qua. Van Dijk xứng đáng, không hẳn đặt dấu chấm hết cho cuộc cạnh tranh dài đằng đẵng giữa Ronaldo và Messi (dù trước đó có cả Luka Modric) bất chấp báo chí vẽ ra viễn cảnh quen dần thế giới bóng đá sẽ vắng đi tiếng “gầm” hai siêu sao. Van Dijk xứng đáng, người ta có vẻ lại không trông chờ điều đó được duy trì bởi chủ nhân UEFA Men’s Player 2019 hoặc cá nhân nào khác. Ngược lại, họ muốn sự canh tranh giữa Ronaldo và Messi được tiếp nối như quyển sách đi từ chương này qua chương khác với vô vàn điều bí ẩn mới mẻ, chí ít một hay hai mùa giải nữa.
Thoạt tiên, ý nghĩa trên như một “chấm đen” trong bức tranh UEFA tự kỷ ám thị đẹp, mĩ mãn và công bằng trên mọi góc độ. Không sai, cũng không hẳn đúng chỉ là,…không đủ thuyết phục. Đúng hơn, bên cạnh đẳng cấp có, Van Dijk là kẻ gặp thời.
Van Dijk đến trong bối cảnh đội chủ sân Anfield đang cố gắng hoàn thành bộ “dream – team” như hoạch định ban đầu từ HLV Jurgen Klopp. Với hàng loạt thử nghiệm trước đây cùng Dejan Lovren, Klopp biết không thể vô địch với một trung vệ kiểu “nắng mưa thất thường”. Cái giá 75 triệu bảng cho Van Dijk nói lên tất cả về đẳng cấp, cho đến độ “hiếm – khát” trung vệ hiện tại.
Thuận thuyết cơ học, một mắt xích quan trọng sẽ kéo theo hàng loạt các mát xích khác vận hành trơn tru. Trước đây, tuyến giữa cùng hàng tiền đạo đã như ý Klopp, giờ thêm Van Dijk mọi thứ đi vào hoàn thiện, biến Liverpool trở thành “cỗ máy” hủy diệt trên mọi mặt trận. Cốt yếu lối chơi Gegenpressing đóng vai trò “bí quyết” có được thành công như hiện tại hay không mà thôi! Nghe có vẻ bất hợp lý, nhưng thực tế rất xác đáng.
Trong giáo lý tấn công của Pep Guardiola, thuyền trưởng Man.City từng khẳng định: “Cách phòng ngự tốt nhất là tấn công”. Marcelo trong 3 mùa dưới triều đại Zidane cũng khái quát hẳn điều này. Pep quan niệm, khi không cho đối phương lên bóng được nửa sân, hoặc chí ít ½ sân nhà,.. lấy gì họ tấn công. Soi xét kĩ chiến thuật từ nhà cầm quân người Tây Ban Nha mỗi khi chỉ đạo các học trò bố ráp đối thủ từ phần sân đối phương, dễ nhận thấy họ “bố” kiểu “ngũ quái trận đồ” khiến đối phương không thể chuyền bóng ở cự ly gần cho tiền vệ phòng ngự. Siết chặt hai cánh thì càng không. Phất đại theo kiểu vô thưởng vô phạt lên trên thì tỷ lệ để đồng đội nhận bóng lại thấp hơn nữa.

Một góc nhìn chiến thuật của Man.City
Liverpool – Klopp không khác mấy, hàng tiền đạo và tiền vệ tích cực pressing (rõ nhất đối đầu Arsenal) khiến mọi đối thủ dễ rơi vào trạng thái bị “chết nghẹt”. Khi và chỉ khi đối thủ bị “nghẹt”, The Kop chỉ cần dùng tốc độ kèm sự sắc bén trong tấn công để kết liễu đối phương. Một khi thế trận đối phương chơi sòng phẳng với Liverpool tính trên đầu ngón tay, lấy gì để không thấy Van Dijk hay? Trong suốt hành trình vô địch Champions League mùa trước, có chăng chỉ ở cuộc đối đầu đi về với Barcelona và chung kết, Van Dijk còn “mệt” đôi chút, còn lại quá nhàn khi đối thủ đâu có khả năng gây hại Liverpool. Con số sau 65 trận mới bị qua mặt bởi Gabriel Jesus tại siêu cúp Anh vừa qua phần nào khái quát cái đẳng cấp xa thực Van Dijk.

Van Dijk bị Gabriel Jesus qua mặt
Giai đoạn Van Dijk tạo nên điểm sáng nơi hàng thủ, cũng là lúc Mohamed Salah nhạt dần nơi hàng công mùa này. Nếu mùa 2017-2018, Mohamed Salah ghi 44 bàn, mùa rồi chỉ là 27, kèm theo đó những chấn thương. Tất nhiên nói thế không phủ nhận sự xuất sắc của Van Dijk. Chỉ đặt giả thuyết, nếu Salah duy trì phong độ như trước, Van Dijk liệu có được UEFA Men’s Player? Chắc hẳn không khi trong quan niệm bầu chọn lúc nào cũng ưu ái mặc định không nên lời cho tiền đạo.
Ramos: Người thích đánh đu giữa ranh giới mong manh
Hai năm sau khi ông trùm Playboy Hugh Hefner qua đời, Business Insider thực hiện một video trần trụi về những bí mật của “hang thỏ” do con trai Cooper Hefner dẫn dắt. Những chi tiết “thâm cung bí sử” trước đây chưa từng xuất hiện trên báo đều được Cooper được tiết lộ cả thảy. Video tuy ngắn, vẫn đủ để người ta hình dung vòng tròn xót xa một người mẫu nữ đầy kiêu sa được nâng niu, chiều chuộng,…bước lên đỉnh cao của nghệ thuật nude đầy nóng bỏng cho tới lúc bội bạc lắm bi thương như thế nào.

Đồng đội sẽ “chết” cùng Ramos
Nếu Real Madrid được xem như “Playboy của bóng đá”, Florentino Perez chẳng khác gì Hugh Hefner cả. Perez cũng nâng niu chiều chuộng những siêu sao, đưa họ lên đỉnh cao danh vọng,… rồi đặt dấu chấm hết cho tương lai hão huyền đầy mơ mộng từ họ. Hai nhiệm kỳ tại vị ở Real, bên cạnh bộ mặt nhà lãnh đạo tài năng, Perez kiêm dáng dấp “kẻ máu lạnh”, độc tài và chuyên quyền. Thuận ông thì sống, nghịch ông thì chết. Biết bao nhiêu cầu thủ đã được ông “tiễn” đi không thương tiếc? Kể ra thì nhiều lắm, chỉ biết có người ra đi hận ông vô kể, có người tha thứ, có người nói tốt và cả xấu. Đích thực, ông là kẻ dám cho người ta yêu và dám hận. Dám chi tiền tấn đưa về, dám gạt bỏ qua một bên không thương tiếc. Duy nhất, chỉ có hai người dám “bật” Perez, một Zinedine Zidane, hai Ramos.
Cảm giác cả hai như bộ đôi mảnh vỡ trong con sông mang tên định mệnh cuộc đời Perez. Một cảm giác, một ẩn dụ thường được dùng nhiều để biên hiệu lại nét độc đáo cuộc đời kẻ không bao giờ nhún nhường bất cứ điều gì khi nằm quyền lực trong tay. Ngày có Zidane, Perez chỉ cần một mảnh giấy. Lúc sở hữu Ramos là nét mặt hừng hực, bực tức khi chứng kiến chàng hậu vệ trẻ 19 tuổi trong màu áo Sevilla ghi bàn vào Iker Casillas bằng một “hàng rào” toàn sao với David Beckham và Zidane. Sắc thái biểu cảm khác nhau, nhưng cả hai thô lậu dung nạp vào trong ranh giới tình cảm Perez bằng sự ngông ngô sẵn có.
Zidane “mắng” thẳng mặt Perez vì để Claude Makelele ra đi. Hè 2015 vì muốn tăng lương, Ramos làm mình làm mẩy tại Hàng Châu khiến Perez phải xuống nước. Mùa rồi, Zidane ra đi, Real bấp bênh như con tàu không bánh lái, HLV đến rồi đi như lẽ thường tình tự nhiên, phòng thay đồ trở nên ngột ngạt bằng sự can thiệp sâu của Perez, Ramos lại một lần nữa đánh dấu bản lĩnh khi hùng hồ tuyên bố: “Ông trả đủ tiền cho tôi đi rồi tôi đi”. Nhà báo Diego Torres của tờ El Pais từng nói: “Ramos có nhiều ảnh hưởng trong phòng thay đồ hơn Fernando Hierro. Chủ tịch Perez đã thoát khỏi Hierro. Nhưng không thể thoát khỏi Ramos, một cầu thủ được các đồng đội yêu mến và rất tôn trọng.”

Ramos có những phẩm chất của Fernando Hierro
Vốn mang tên đôi bóng Hoàng gia, ắt có những con người sinh ra mang vẻ đẹp phong thái phù hợp cốt cách Hoàng gia ấy. Ramos tuyệt nhiên không. Đội trưởng Real không phải một quý ông mẫu mực lịch lãm trên sân lẫn đời thực như Paolo Maldini, chẳng phải đầy lãng tử hào hoa giống Alessandro Nesta. Ở Maldini – Nesta, cả hai đều chọn “style life” riêng để kiên định trước khi trở thành thương hiệu khó phai. Ramos ở trường phái ngược lại, định mệnh sinh Ramos ra cho Real vốn dĩ chiến binh mà nói như Carlo Ancelotti “lãnh đạo bằng phẩm chất cá nhân, nhờ tính cách mạnh mẽ, không bao giờ lo lắng và sợ hãi, luôn suy nghĩ tích cực.”
Chỉ khác, Ramos không phải chiến binh hễ mỗi khi được nói đến là tung hô. Người ta nói Ramos vốn hiện thân giữa hình hài thiên thần và ác quỷ, chọn cách sống giữa lằn ranh người hùng – tội đồ, đánh đu giữa sự khen ngợi và miệt thị. Khái niệm “92 phút 48 giây” và “cú Decima” khác chi vũ điệu của sự khen ngợi. Và rồi trong hành trình để có được “cú Decima”, số thẻ đỏ kèm những pha bóng “tiểu xảo” hóa vũ đài trưng bày tội lỗi Ramos. Ai còn nhớ Champions League 2011-2012, Ramos sút ra ngoài quả luân lưu trước khi Bastian Schweinsteiger kết liễu Real để đặt chân vào chung kết trong cái mùa Los Blancos vô địch La Liga với 100 điểm và 121 bàn thắng? Cái quỳ gối, sự lặng câm của Jose Mourinho, ánh mắt thất thần của Kaka, những cái lắc đầu từ Ronaldo,…tất cả như mớ hỗn tạp tận cùng tiêu cực pha lẫn tiếng la ó trên khán đài. Trên truyền hình, các BLV không thể tin vào mắt mình khi hét to: “Que ¡¡Que huevos tiene Rrrrraaaaaamoooooooossss !! Những gì quả bóng Rrrrraaaaaamoooooooossss!”

Trở thành tội đồ bị chỉ trích
Giới chuyên gia, truyền thông cần “con dê tế thần”, dù muốn dù không Ramos vẫn đóng trọn vai “con dê” lúc đó. Người ta gán tội cho cú sút của Ramos, họ trút tất cả tức giận, xấu xa lên đầu Ramos như chuyện thường tự nhiên.
“Dìm” Ramos xuống tận cùng vũng bùn tội lỗi thì dễ, nhưng để đưa ánh mắt đi vào góc nhìn nét đẹp kẻ mang cách sống và chơi bóng như Ramos ắt lại khó. Ramos đã chọn đi một con đường rất riêng, rất độc. Con đường khi đặt nó bên cạnh những trung vệ tài năng cốt cách thanh cao khác, mới thấy Ramos dị biệt. Con đường khi đặt nó trong bối cảnh bóng đá hiện tại thiếu hẳn đi những trung vệ hàng đầu, nghiệm ra quý giá nhường nào cho những kẻ xoàng xĩnh với mức giá trên trời.
14 năm khoác lên mình màu áo trắng, ngần ấy thời gian Ramos nếm đủ mật ngọt đắng cay. 14 năm cung cúc tận tụy, chừng đó thời gian máu Ramos đổ lên bảo vệ cho màu áo trắng với câu nói: “Đổ máu cho màu áo Real là hạnh phúc”. Ramos hiện thân cho kẻ bảo vệ chiến đấu vì truyền thống lý tưởng chứ không phải kẻ phục tung bất vi lý vì ông chủ. Ở Real, Ramos khiến mọi người hiểu rằng không ai được đứng cao hơn đội bóng, kể cả Ronaldo. Tại Real, có Ramos không gì quá muộn, quá trễ, không thể thay thế. Ngày Ronaldo rời đi, bên cạnh lời khẳng định siêu sao người Bồ Đào Nha là một phần lịch sử đội bóng, Ramos không quên “sốc” lại tinh thần đồng đội. Một thủ lĩnh chọn cho mình cách sống và cách chơi bóng giữa ranh giới mong manh như thế, chẳng có giới hạn nào an toàn với Ramos cả. Nay Ramos có thể hóa người hùng, biết đâu ngày mai lại khác. Ngay cả trở thành tội đồ, Ramos vẫn hóa vai tội đồ đáng thương quý hơn khi đang thực thi sứ mệnh cho màu áo trắng hơn cả căm ghét.
Tuyệt nhiên thượng đế ban cho Ramos một tính cách, cách sống như thế để tự nghiệm vô số gia vị của cuộc sống. Tại sao Ramos không thể trở thành mẫu trung vệ như Carles Puyol khi nhiệt huyết, song lại vô cùng chuẩn mực trên sân? Tại sao Ramos không thể trở thành mẫu trung vệ như Maldini để người ta tự đưa vào tâm khảm như một quý ông lịch lãm? Không và không, Ramos không bao giờ trở thành như vậy. Nếu trở thành như thế, vẻ đẹp Hoàng gia Real sẽ mất đi cái hay của người cận vệ mang dòng máu chiến binh. Trở thành như thế, ngôi đền những trung vệ hàng đầu bóng đá dường như lạc lẽo vắng lặng chút mặn nồng ngổ ngáo từ Ramos.
Người ta có thể đốn ngã Ramos trên sân, qua mặt “Capitan Ramos” ở một tình huống cố định nào đó, nhưng không bao giờ hạ bệ được ý chí Ramos. Nếu Ramos là kẻ yếu bóng vía, cái khái niệm “Capitan Ramos” sẽ chẳng còn đinh ninh cho đến hiện tại. Nếu Ramos tỏ ra khiếp sợ dù chỉ là một giây, phòng thay đồ Real đã sụp đổ từ lâu. Cựu Chủ tịch Ramon Calderon từng nói: “Ramos rất thích đầu bó, nhưng đấy là môn cầu thủ như anh ấy không được chơi. Dù vậy tôi vẫn thấy anh ấy đấu tốt với những con bò nhỏ. Có lẽ tính cách đó giúp anh ấy gặt hái được nhiều thành công cùng Real.”
Đặt tính cách không sợ trời không sợ đất, ý chí sắt đá lên bàn cân để thấy Ramos hơn khối người đến nhường nào. World Cup 2018, Mesut Oezil bị chỉ trích sau thất bại của tuyển Đức, liền tuyên bố giã từ đội tuyển. Gerard Pique vì những vấn đề nhạy cảm chính trị xứ Andalucia, đành nói lời chia tay tuyển Tây Ban Nha. Nếu Ramos mềm yếu như thế, bây giờ Real đã đi về đâu và La Roja đã đi về đâu? Chẳng biết nữa, nhưng có lẽ sẽ chẳng có gì để gọi là lịch sử, có gì gọi là sự đổi mới hồi sinh!
Cái có của Ramos hóa cái không của Van Dijk
Paco Pavon trong một lần trả lời phỏng vấn Bleacher Report Football từng nói thế này: “Ramos làm tôi nhớ đến Fernando Hierro. Họ có tính cách giống nhau, chính trực, lãnh đạo và cách đối xử với đồng đội. Ramos đại diện phát ngôn cho cả đội với bất cứ điều gì. Đó là lý do mà đồng đội sẽ ở cùng anh ấy cho đến chết.”
Khái niệm “đến chết” sẽ gắn chặt Ramos – Real, và Ramos – đồng đội. Nhưng chưa bao giờ người ta nói khái niệm “đến chết” giữa Van Dijk – đồng đội bao giờ cả. Không phủ nhận Van Dijk giỏi, nhưng không có nghĩa đủ tố chất làm “ổng chủ” phòng thay đồ, thủ lĩnh trên sân. Hai khái niệm khác nhau mà chúng ta không nên đánh đồng.
Khi Van Dijk nhận danh hiệu UEFA Men’s Player, người khen ngợi chính chủ yếu là ai? Nhóm cầu thủ và Liverpudlian. Có bao giờ nó đến từ những trung vệ xuất sắc hàng đầu chưa? Van Dijk chưa bao giờ nhận được sự thuyết phục từ những người chơi cùng vị trí. Pique thì nói trung vệ người Hà Lan có một năm thành công, danh hiệu UEFA Men’s Player có được hoàn toàn xứng đáng. Song, để dự đoán cho một tương lai xa hơn, Pique không tin lắm vào điều này.

Thứ Ramos có là thứ Van Dijk không có
Cái Van Dijk không có, Ramos lại đã và đang nhận được. Giorgio Chiellini già dặn xuất sắc biết bao, vậy khi đặt cạnh vẫn có sự nhún nhường khẳng định Ramos là trung vệ số 1 thế giới hiện tại. Neymar những năm tháng thi đấu trong màu áo Barcelona, gặp vô số trung vệ từ trung bình cho đến giỏi khác nhau, duy nhất “ngán” mỗi Ramos. Luis Suarez thì nói những pha đối đầu Ramos tại El Clasico đều vô cùng khổ sở khi rất khó vượt qua đội trưởng Real.
Chi tiết hơn, trang Databa thực hiện số liệu thống kê gần 50 mục khác nhau để đánh giá về sự xuất sắc giữa Ramos và Van Dijk trong năm 2019. Có gì lạ khi Ramos vượt trội hơn đối phương với số điểm 530 – 486. Cần nhấn mạnh, từ đầu năm 2019 cho đến hiện tại.
Quá rõ, danh hiệu UEFA Men’s Player Van Dijk đạt được chỉ là sự xuất sắc trong năm, kèm may mắn nhất thời. Ramos từng có sự xuất sắc trong năm, nhưng không có may mắn được thời. Cái thời của Ramos luôn bị “che khuất” bởi Ronaldo.

Sau tất cả, bóng đá vẫn quy về môn tập thể chung. Để luận danh hiệu cá nhân rồi xem ai xuất sắc hơn ai, hóa ra vô cùng khập khiễng. Tận sâu trong suy nghĩ, có lẽ Ramos không cần cái khập khiễng ấy, đội trưởng Real biết được anh đang đứng ở đâu và người ta tôn trọng anh thế nào. 9 lần lọt vào FIFA FIFPro World XI và 8 lần có mặt tại UEFA Team of the Year rốt ráo nói lên tất cả.

Đừng cố đi tìm tiếng nói công bằng cho Ramos, vì nó không tồn tại trên danh hiệu, không định hình bởi những lá phiếu chủ quan lẫn khách quan đó. Đôi khi nó vẫn bị “thổi phồng” bởi báo giới. Nó chỉ tồn tại trong trái tim của kẻ sáng suốt, những kẻ ấy là Chiellini, Neymar, Suarez Pedro,.. các madridista và những người chân chính nhận thấy sự xuất sắc trong Ramos.

Nói như nhà văn Publilius Syrus: “Mọi người đều công bằng trước cái chết”. UEFA Men’s Player vừa qua là một “cái chết” trong trái tim kẻ sáng suốt để thấy công bằng được trao trả cho Ramos!

Liêm Minh
Tags

Chủ đề Liên Quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close