BÀi NỔI BẬTBÓNG ĐÁBÓNG ĐÁ TBN

Viết cho J.Antonio Reyes: Vứt hết bụi trần…anh bước về bên kia cuộc đời!

Ngửa mặt lên trời, tôi thở dài một tiếng rồi nói với mình một câu: "Đời thật vô thường".

 

Hình ảnh thân thiết giữa Cesc Fabregas và Reyes khi cùng khoác áo Arsenal.

Tôi tự hỏi, đó là câu nói để trút đi cho nhẹ lòng, hay một câu nói đây bi lụy cho cuộc đời anh đây hả Jose Antonio Reyes? Rồi tôi chợt đọc được những dòng xúc cảm viết trong sự đau đớn bàng hoàng của Cesc Fabregas dành cho anh: “Người bạn tuyệt vời đầu tiên của tôi trong bóng đá. Người cùng phòng, người luôn luôn nở nụ cười trên môi. Tôi sẽ không bao giờ quên những gì bạn và gia đình bạn làm cho tôi trong mùa Giáng sinh đầu tiên của tôi ở nước Anh khi tôi chỉ là đứa trẻ 16 tuổi đến đấy một mình…Tôi luôn luôn nói bạn là một tài năng đặc biệt trong bóng đá và tôi biết tôi không sai khi nhận định như vậy. Tôi sẽ không bao giờ quên bạn, không bao giờ. Bạn luôn trong tim tôi. Tôi yêu bạn thật nhiều!”
Tôi không cần hình dung gương mặt của Fabregas lúc đó như thế nào. Nhưng tôi dám chắc, Fabregas lẽ lệ đắng mi cay khóc tu tu như một đứa trẻ.

Bây giờ anh đã nằm đó, còn người những yêu quý anh, họ vẫn loay hoay câu nghĩa nhân tình ấy. Anh đã bắt đầu ngủ say trong giấc mơ dài.

Anh đã ghé thăm chỗ này, để rồi vứt hết bụi đời, bước đi về bên kia cuộc đời. Anh bước đi về nơi xa vời – Nơi mà không còn buồn đau, không còn sầu lo. Nơi đó chắc anh vui, chắc anh vui hơn nơi trần thế phải không anh? Nơi đó, chắc anh sẽ gặp lại những tiền bối Johan Cruyff, Luis Aragonés, những người anh em đồng nghiệp Antonio Puerta, Davide Astori,…vẫn ngày ngày làm công việc họ yêu thích như anh làm phải không anh?

J.Antonio Reyes bị thiệt thòi dưới cái bóng Beckham.

Một ngày anh làm Madridista, muôn đời anh vẫn là Madridista.Ở Bernabeu, anh chưa bao giờ được đánh giá là một tài năng xuất chúng cả. Chưa bao giờ trong mặc định của giới HLV hay cả giới chuyên môn, anh được đánh giá ngang hàng với những tên tuổi khác.

Họ xem anh như một sự cứu rỗi cho những nấc thang bi kịch. Họ xem anh, như một mảnh ghép đúng giai điệu và chức phận cho có hơn là một mảnh ghép quan trọng.

Mùa 2007, tôi nhớ lúc đó tôi còn nhỏ. Nhưng vẫn đắm chìm trong cái màu áo trắng Real. Đắm chìm trong những đường đi bóng đầy tốc độ và khóe léo của anh.

Anh từng khiến Capello đẩy Beckham lên ghế dự bị. Nhưng gần về cuối mùa, cái số phận như trêu đùa anh khi Capello đẩy anh ra nhường chỗ cho Beckham.

À à anh nhỉ. Anh nhớ không? Cái vòng cuối ấy. Beckham bị chấn thương, phút 68, Real đang bị dẫn 1-0 ở cuộc đối đầu với Mallorca, tạo điều kiện để Barca vượt lên đầu bảng với đúng 3 điểm. Beckham rời sân, anh vào thay. Anh bùng nổ, ghi 2 bàn liên tiếp để mang về Chức vô địch cho Real. Tôi nhớ anh chạy điên cuống, đôi mắt anh không ngấn lệ sầu mà là hạnh phúc. Tôi nhớ, anh như kẻ bị gỡ bỏ xiềng xích để một lần tìm lại đúng tài năng của mình.

Rồi Beckham ra đi. Capello cũng ra đi. Tôi cứ ngỡ anh sẽ có chỗ đứng cố định ở Bernabeu, ấy thế mà cánh cửa đóng lại với anh.

Anh biết không? Madridista nói Chủ tịch Perez là kẻ “máu lạnh và bạc tình”. Nhưng những Madridista không như thế. Tôi tin giờ này, họ vẫn loay hoay ôm chặt câu nghĩa nhân tình ấy của anh.
Ngủ ngon anh nhé. Mặt cỏ Bernabeu vẫn còn dấu giày của anh đấy!

Tags

Chủ đề Liên Quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close